Dịch Vụ Bách khoa Sửa Chữa Chuyên nghiệp

Mẹ chồng bắt con dâu đi vệ sinh không được phát ra tiếng

Bà bảo nhà chật nên đi vệ sinh mà cứ “tò tò, re re” như thế là thiếu tế nhị, thiếu ý thức nhất là lúc có khách tới chơi. Tôi thành kẻ mắc “hội chứng sợ tiếng ồn” khi đi vệ sinh bởi cứ liên tục phải “bình tĩnh, từ từ… hãm… hãm”.


Mẹ chồng đứng yên xem con trai đánh con dâuMẹ chồng “sính ngoại”Ngược đời con dâu cho mẹ chồng ra ở riêngTủi nhục của người đàn bà 3 lần bị mẹ chồng đuổi khỏi nhà

Chuyện xích míc mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở xưa nay không phải tôi không hiểu. Nhưng tôi cứ nghĩ đơn thuần mình sống tốt bụng chẳng ác với ai thì cũng chẳng ai thù ghét được mình. Người dưng nước lã còn thế được huống chi là mẹ chồng, cũng là một tiếng mẹ. Lý thuyết đầy mình, “ tài liệu tìm hiểu thêm ” từ trong thực tiễn bạn hữu khá đầy đủ ấy thế mà bước về nhà chồng tôi cứ ngỡ mình bước ra từ quốc tế khác .

Ngày tôi được rước về nhà anh, mẹ chồng tôi đích thân chỉ đạo mọi người trang trí phòng cưới cho hai đứa. Bà cho treo một bức thư pháp chữ “Nhẫn” chình ình phía trên bàn gương trang điểm, nó đủ lớn để đập vào mắt tôi ngay bước chân đầu tiên vào phòng. Cho đến sau này tôi mới hiểu đó là thông điệp ngầm mà bà dành cho tôi: “Hàng ngày phải soi gương để thấy mình không hoàn hảo và phải sống với một chữ nhẫn dù có chuyện gì xảy ra”.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Phải thừa nhận mẹ chồng tôi là người tốt bụng, thế nhưng không hiểu do tính của người già hay do thành kiến mẹ chồng với con dâu là chuyện thường tình lâu nay mà bà rất nghiêm khắc với tôi. Chuyện gì bà cũng hoàn toàn có thể soi mói, từ miếng ăn cái mặc, đến các mối quan hệ xã hội. Kiểu gì bà cũng soi ra cái không tuyệt đối để mà rỉa rói chì chiết. Không chỉ nói một lần, chuyện gì bà cũng nói đi nói lại đến cả chục lần không chán .
Tôi còn nhớ buổi đầu về làm dâu, vì không biết mẹ chồng có thói quen để dành nước chấm thừa nên lúc dọn mâm tôi trót đổ đi. Vậy mà bữa ăn nào bà cũng nói tôi là hoang phí “ nước mắm ấy là loại đắt tiền, một chút ít con đổ đi cũng phải mấy nghìn thế mà con không biết tiếc ”. Rồi bóng gió mẹ đẻ không biết dạy con gái tính tiết kiệm ngân sách và chi phí, về nhà chồng mà hoang phí thế sẽ được dạy dỗ lại tử tế .
Cứ thế, không ngày nào là tôi không phải nuốt cục tức to đùng. Chưa “ tiêu hóa ” hết cục này thì cục khác lại mắc ngang cổ họng. Tôi luôn có cảm xúc bà tìm mọi cách để gây khó khăn vất vả cho tôi. Lấy chồng đã gần một năm nhưng số lần về thăm nhà mẹ đẻ của tôi đếm trên đầu ngón tay dù nhà mẹ tôi chỉ cách đó vài km. Bởi mẹ chồng tôi luôn tìm mọi nguyên do để ngăn cản, biết bà không thích tôi cũng đã cố gắng nỗ lực để chiều theo ý bà .

Thế nhưng dường như bà chẳng bao giờ chịu hiểu cho những cố gắng ấy của tôi mà ngày càng quá quắt. Dịp lễ vừa rồi lúc hai vợ chồng dắt xe để về ngoại, trước đó đã xin phép bà nhưng không thấy bà nói gì cũng chẳng gạt phắt như mọi khi, hai vợ chồng lại cứ nghĩ bà im lặng tức là đồng ý. Thế mà chuẩn bị đồ xong vừa dắt xe ra tới cửa, vào nhà chào bà thì bà bảo “đi đâu nữa mà đi, ở nhà thịt gà cho mẹ tí có cô chú đến chơi ăn cơm”.

Thật tình chưa khi nào tôi lại điên tiết lên như hôm ấy, máu nóng dồn hết lên đầu lên mặt. Ấy thế mà chỉ mấy câu an ủi của chồng, tôi lại cố mà nén xuống. Miệng lẩm bẩm câu thần chú quen thuộc “ Nhẫn, nhẫn và nhẫn. Nhẫn này là nhẫn nhịn không phải nhẫn nhục ”. Cái chữ “ Nhẫn ” mẹ chồng dạy tôi nó khiến tôi hàng ngày hàng giờ ăn không ngon ngủ không yên. Bởi khi nào tâm lý về mẹ chồng cùng với sự nhẫn nhịn ấy cũng bám riết tâm lý. Khiến tôi nhiều lúc như kẻ thần kinh không thông thường. Chồng tôi còn bảo “ hay là em say nắng với ai mà thấy em nhiều lúc cứ đăm chiêu ”. Không lẽ tôi lại xổ toẹt với anh rằng “ tôi say nắng mẹ anh đấy ” .
Giá mà chồng tôi được tâm ý như chồng người ta, chịu đồng cảm cho nỗi khổ của vợ. Đằng này nhiều lần trò chuyện ra ở riêng anh đều gạt phắt đi và bảo “ ở đây sau mẹ còn chăm sóc con cháu giùm, sướng mà không biết đường. Dốt ” .
Thì cứ cho là tôi dốt nhưng còn hơn cứ phải sống mà phải nhịn kiểu này. Với cái thực trạng quá quắt ngày càng “ leo thang ” của mẹ chồng, tôi không biết quả bom ấm ức trong tôi nổ tung khi nào. Gần đây bà còn ra một “ điều luật ” rất mới đó là cấm con dâu đi vệ sinh được phát ra tiếng. Bà bảo nhà chật nên đi vệ sinh mà cứ “ tò tò, re re ” như thế là thiếu tế nhị, thiếu ý thức nhất là lúc có khách tới chơi. Tôi thành kẻ mắc “ hội chứng sợ tiếng ồn ” khi đi vệ sinh bởi cứ liên tục phải “ bình tĩnh, từ từ … hãm … hãm ” .
Nhưng khổ một nỗi như trên đã nói, ngoài những tính xấu ấy thì mẹ chồng tôi cũng có tính tốt riêng. Như việc bà cho tôi tiền vốn để làm ăn rồi giúp tôi những việc li ti như giặt quần áo … Chính vì vậy tôi không muốn làm mất trung khí và tình cảm mái ấm gia đình. Nhìn người ta mẹ chồng con dâu chung sống hòa thuận mà tôi thấy thèm. Chẳng biết họ có tuyệt kỹ gì mà tôi không biết ?

M.T (Phú Thọ)

Bạn nghĩ gì về ý kiến này?